CÁT

      4 Comments on CÁT

CÁT
Tp Vũng Tàu có Núi Lớn, Núi Nhỏ, không to cao lắm mà rất đẹp và gần gũi. Tôi đã có nhiều lần theo xe chạy men chân núi, cũng có khi lên tới cà hai đỉnh núi. Khi đã ở trên núi rồi tôi mới nhận ra, đất đá ở đây đều được kết tinh từ cuội, cát mà các nhà địa chất thường gọi là cuội kết, cát kết, là sa thạch. Nhiều thứ khác xung quanh chúng ta cũng đều được cấu thành từ những bộ phận rất nhỏ, li ti, những nguyên tử, lượng tử mà ta rất khó tưởng tượng được.
Nàng thơ nhỏ xinh của tôi, được sinh ra vào giờ dịch động, rất thích tự do, chuyển dịch đây đó:
“Hồn còn xanh trúc vàng mai/Tìm cho thơ chút sông dài biển xa” (nxt.)
Ra sông ra biển nàng gặp cát liền. Có lẽ vì thế nên cát, những hạt bé tí ti, quấn quýt dưới chân nàng đã là một thứ mà từ lâu cả nàng và tôi vẫn nhiều yêu thích.
“Giờ thì bao kỷ niệm
đã cồn lên như cát
không đếm xuể
dẫu cát có màu gì
một hạt
cũng bỏng tay
cay mắt” (nxt.)
Khi về Vũng Tàu nghỉ, dưỡng già, nàng cũng đã cho tôi những câu thơ đầu tiên:
“Tôi về ru lại tuổi thơ
Thương thời cuội sỏi còn chưa cát vàng” (nxt.)
“Xưa đau đá lở thác gào
Giờ thương cát mịn xếp bao lớp buồn” (nxt.)
Đến năm 80 tuổi nàng lại nhắc tôi nhớ đến cát:
“Tám mươi, tuổi đã cát vàng
Suối khô đã biển, đồi hoang đã rừng” (nxt)
Toàn là những câu thơ bé nhỏ như hạt cát mà cũng đầy như cát.
Nhớ cái hôm đi cùng đoàn CLB thơ Nghệ Tĩnh tại tp HCM ra Mũi Né, theo lời mời của anh Đặng Ngọc Thăng, nàng lại càng thấy yêu cát, quý cát hơn vì một đức tính đăc biệt tốt, có ở cát:
“Những hạt cát bé tí ti qua nắng gió càng đẹp hơn
Biết vun đắp cộng đồng thành đồi núi
Ta ngưỡng mộ những tâm hồn cát bụi
Mỗi lần về ôm Mũi Né, Hòn Rơm” (nxt)
Ở miền trung nước ta là nơi thật nhiều cát. Từ trên máy bay nhìn xuống, suốt cả ven biển miền trung toàn cát trắng, ăn sâu vào đất liền cũng vẫn là cát.Nhiều nơi cát là nghèo khổ, là nỗi đau. Đây lại là những câu thơ đau nàng đã viết cho tôi ở Bình Thuận:
“Xe tôi lao vào cơn lốc trắng
còn đây nghìn năm
cát đau
lòng vịn cây xương rồng
biểu tượng
ngẩng nhìn trời
đứt bóng
mưa ngâu”.
Vậy là từ lâu, cát đã là một người bạn thân của nàng, của tôi. Khi gian khổ, lúc vui buồn, chúng tôi đều có cát. Ngẫm ra, tôi cũng như nàng, đều từ cát bụi mà ra, mà nên. Nàng vẫn khuyên tôi, mọi thứ ta cứ nên bắt đầu ra đi từ cái nhỏ nhất, yêu thương nhất, từ cát… mà cuộc đời này không ngừng là những cuộc ra đi, “Bao nhiêu năm rồi đời vẫn ra đi”…(TCS).
nxt.

4 thoughts on “CÁT

  1. Thạch Thảo

    Nàng của thầy có thơ hay quá mà thấy giấu miết,chúc nàng và thầy vui khỏe luôn

Comments are closed.