Mình vốn hay kể những chuyện buồn hoặc hơi buồn

Mình vốn hay kể những chuyện buồn hoặc hơi buồn, hôm nay muốn kể cho các bạn nghe một câu chuyện vui.
Mình rất thích bài thơ “Gần nhau” (mình cóp lại dưới đây) và chép trong sổ thơ từ ngày còn rất trẻ. Sau này lâu lâu vẫn giở ra đọc lại để nhắc nhở mình đừng sống quá lâu với tâm hồn cũ kĩ,…
Năm vừa rồi nhận được những lời tâm tình của một bạn gái trẻ. Bạn ấy mới gần ba mươi thôi nhưng cuộc sống đã chớm mệt mỏi rồi. Bạn kể bạn có mối tình rất đẹp, có thằng bé con vài tuổi rồi cũng khoẻ mạnh vui vẻ, hai vợ chồng đều có công việc làm tốt, cuộc sống có thể nói là yên ổn và đầy đủ….
Nhưng rồi đến một ngày, chồng bạn ấy luôn tỏ ra chán chường với cuộc sống chung, anh bắt đầu chơi bời bạn bè và có nhiều thú vui ở bên ngoài gia đình kiểu như đua xe, chơi nhạc, chơi thể thao, lúc đầu còn rủ rê vợ chơi cùng, sau chán chả rủ nữa vì bạn gái không mấy khi vui vẻ tham gia…
Và thế là trong nhà bắt đầu có giận hờn, trách móc, chán chường nhau, có lúc chả ai muốn nhìn mặt ai nữa, tối đến mỗi “thằng” một cái điện thoại…
Viết thư cho mình, bạn ấy bảo, chị ơi chị hãy giúp em đi, giờ lòng em không vui không buồn, không hứng khởi với cái gì, ngoài con em ra, em chẳng có niềm vui sống nào, em sắp mất gia đình rồi…
Trao đổi qua lại, mình thấy bạn gái có nhiều cái dở, trong đó cái dở nhất có thể kể, là bạn ấy luôn quá chỉn chu trong cuộc sống. Con cái, nhà cửa, đối nội đối ngoại, công việc…luôn luôn phải chuẩn, phải theo đúng nguyên tắc của bạn ấy.
Nhiều nguyên tắc quá, chỉn chu quá, đến mức có lần mình đã từng muốn “lơ” bạn ấy đi vì đọc những gì bạn viết có lúc cảm thấy ngột ngạt ghê lắm…
Rồi có lần mình hỏi, thế em có nhớ là em mất niềm vui sống từ lúc nào không ? Thì bạn bảo em cũng không biết nữa chị ơi.
Suy nghĩ một thời gian thì bạn ấy kể, khi cuộc sống gia đình đầy đủ, viên mãn, tự nhiên em chẳng còn muốn gì nữa chị ơi, em đã đánh mất một phần con người thiếu nữ của em, những giấc mơ khám phá đó đây của em, niềm vui sống của em, những ước vọng trong nghề nghiên cứu khoa học của em, những thú vui của em…trước kia mỗi tuần em đọc mấy cuốn truyện và sách nghề nghiệp, em mê phim ảnh, em ham tìm hiểu, em có nhiều bạn bè, nhiều năng lượng sống…. giờ có mỗi cuốn sách giáo dục con mãi chả đọc xong, bạn bè rời xa dần, chồng em rủ đi chơi em cũng không muốn vì có nhiều việc phải làm ở nhà…
Rồi đến một ngày, bạn ấy bảo trời ơi hôm trước em vạch lại con đường đời mà em đã từng đi qua như chị gợi ý, em thấy mình mòn mỏi đi quá nhiều chị ơi, em còn tự thấy chán bản thân em nữa huống chi là chồng em….giờ em sẽ thay đổi chị ạ…..
Và thế là bạn ấy đã “bơ” mình đi trong suốt gần cả năm trời…
Hôm trước tết, bạn ấy gửi cho mình một bức ảnh đeo cái ba lô to đùng, đang đứng trên đỉnh núi xa xôi, đầy tuyết trắng với lời nhắn “chị ơi em nghĩ là em đã tìm lại được chính mình, em vui quá chị ạ, bọn em đã làm lành với nhau xong rồi, chị vui với em đi chị …”
Ừ, vui với em nhiều, chia sẻ cùng em cái hình khoác ba lô đi chơi…
**************
Anh luôn luôn khám phá ở nơi em
Những cái mới – như buổi đầu chớm hé
Tóc em, mắt em, bàn tay em nhỏ bé
Và cái chấm màu nâu phía bên trái miệng cười
Làn da em mang hương tuyết, nắng trời
Mái tóc mùa xuân – đôi môi mùa hạ
Bàn tay mùa thu, êm dịu quá
Miệng em cười ấm áp tháng ngày đông
Đôi mắt em trời tháng chín gương trong
Soi thấu lòng anh, mang hình anh lặng lẽ
Anh luôn luôn khám phá ở nơi em
Những cái mới – như buổi đầu chớm hé
Anh soi đời anh trong đời em tuơi trẻ
Lòng rộn vui sau những lúc ưu phiền
Và đêm buông… trong giấc ngủ êm đềm
Em vẫn vì anh mà nồng nàn hơi thở
Chăm sóc anh qua đêm dài trăn trở
Em là nơi không ngủ của hồn anh.
( Johannes-Robert-Becher
Bản dịch của Quang Chiến)

12 thoughts on “Mình vốn hay kể những chuyện buồn hoặc hơi buồn

  1. Huong Thu Bui

    Em hay gọi những người như thế là ” sống mòn ” chị ạ . Giờ có nhiều người như vậy lắm.

    1. Nguyễn Thu Hằng

      Ừ đúng rồi Hương ạ, chỉ cần lướt FB hoặc diễn đàn trẻ thơ một hai ngày là thấy ngay hiện tượng sống mòn của nhiều người trẻ.

  2. Mai Meo Tom

    Cảm ơn chị nhiều, có những lúc em tự hỏi sao ngày xưa chồng mình rất hay hôn lên mái tóc mà giờ đây thì vắng hẳn rồi. Giờ thì em đã nhìn rõ hơn lý do vì sao!

    1. Nguyễn Thu Hằng

      Chúc em sớm lấy lại được những thói quen kì diệu ngày trước nhé.

  3. Dung Lê

    Chị đọc bài nào của H viết đều rất thích,rất tâm đắc bởi nó mang rất nhiều giá trị sống…..Bài thơ hay quá….

    1. Nguyễn Thu Hằng

      Chị ơi cám ơn chị, em toàn kể chuyện đời thực đấy chị ạ, hi vọng giúp được ai đó thắp lửa

  4. Hoa Bong

    Trong link chị Hằng đưa có bản gốc ạ.

    Nguyên tác:
    After some time you learn the difference,
    The subtle difference between holding a hand and chaining a soul.
    And you learn that love doesn’t mean leaning,
    And company doesn’t always mean security.
    And you begin to learn that kisses aren’t contracts,
    And presents aren’t promises.
    And you begin to accept your defeats,
    With your head up and your eyes ahead,
    With the grace of a woman, not the grief of a child.
    And you learn to build all your roads on today,
    Because tomorrow’s ground is too uncertain for plans,
    And futures have a way of falling down in mid-flight.
    After a while you learn,
    That even the sun burns if you get too much,
    And learn that it doesn’t matter how much you do care about,
    Some people simply don’t care at all.
    And you accept that it doesn’t matter how good a person is,
    She will hurt you once in a while,
    And you need to forgive her for that.
    You learn that talking can relieve emotional pain.
    You discover that it takes several years to build a relationship based on confidence,
    And just a few seconds to destroy it.
    And that you can do something just in an instant,
    And which you will regret for the rest of your life.
    You learn that the true friendships,
    Continue to grow even from miles away.
    And that what matters isn’t what you have in your life,
    But who you have in your life.
    And that good friends are the family,
    Which allows us to choose.
    You learn that we don’t have to switch our friends,
    If we understand that friends can also change.
    You realize that you are your best friend,
    And that you can do do anything, or nothing,
    And have good moments together.
    You discover that the people who you most care about in your life,
    Are taken from you so quickly,
    So we must always leave the people who we care about with lovely words,
    It may be the last time we see them.
    You learn that the circunstances and the enviroment have influence upon us,
    But we are responsible for ourselves.
    You start to learn that you should not compare yourself with others,
    But with the best you can be.
    You discover that it takes a long time to become the person you wish to be,
    And that the time is short.
    You learn that it doesn’t matter where you have reached,
    But where you are going to.
    But if you don’t know where you are going to,
    Anywhere will do.
    You learn that either you control your acts,
    Or they shall control you.
    And that to be flexible doesn’t mean to be weak or not to have personality,
    Because it doesn’t matter how delicate and fragile the situation is,
    There are always two sides.
    You learn that heroes are those who did what was necessary to be done,
    Facing the consequences.
    You learn that patience demands a lot of practice.
    You discover that sometimes,
    The person who you most expect to be kicked by when you fall,
    Is one of the few who will help you to stand up.
    You learn that maturity has more to do with the kinds of experiences you had
    And what you have learned from them,
    Than how many birthdays you have celebrated.
    You learn that there are more from you parents inside you than you thought.
    You learn that we shall never tell a child that dreams are silly,
    Very few things are so humiliating,
    And it would be a tragedy if she belived in it.
    You learn that when you are angry,
    You have the right to be angry,
    But this doesn’t give you the right to be cruel.
    You discover that only because someone doesn’t love you the way you would like her to,
    It doesn’t mean that this person doesn’t love you the most she can,
    Beacuse there are people who love us,
    But just don’t know how to show or live that.
    You learn that sometimes it isn’t enough being forgiven by someone,
    Sometimes you have to learn how to forgive yourself.
    You learn that with the same harshness you judge,
    Some day you will be condemned.
    You learn that it doesn’t matter in how many pieces your heart has been broken,
    The world doesn’t stop for you to fix it.
    You learn that time isn’t something you can turn back,
    Therefore you must plant your own garden and decorate your own soul,
    Instead of waiting for someone to bring you flowers.
    And you learn that you really can endure.
    You really are strong .
    And you can go so farther than you thougt you could go.
    And that life really has a value.
    And you have value within the life.
    And that our gifts are betrayers,
    And make us lose
    The good we could conquer,
    If it wasn’t for the fear of trying.
    Thegioibantin.com

Comments are closed.