Ngôi nhà tình yêu

      10 Comments on Ngôi nhà tình yêu

Ngôi nhà tình yêu,
Hôm thứ bẩy phải đi làm, nhiều bệnh nhân, lắm việc lặt vặt chạy đi chạy lại suốt ngày nên cũng hơi mệt. Chiều tối mình đang đi qua một con phố nhỏ bỗng nhiên có tiếng gọi “Anne, Anne” từ xa xa.
Vì không nghĩ là gọi mình nên không chú ý lắm thì nghe thấy có tiếng chân bình bịch chạy theo, rồi có người kéo vai mình lại. Trời ơi hoá ra là một cô gái bệnh nhân cũ hồi còn đi thực tập cách đây cả gần chục năm.
Nếu nó không nói thì mình cũng không thể nhận ra nó. Trời ơi, cô bé 14 tuổi nghịch ngợm phá trời chuyên mặc quần thủng lỗ chỗ, hở cả khoang bụng, hở xi líp đỏ ra ngoài làm mẹ nó khóc ngày khóc đêm, giáo viên cũng phải sợ, nhà giáo dục đặc biệt lắm lúc phải bó tay trước các trò của nó… giờ đã thành cô gái xinh xắn, ăn mặc lịch thiệp, và đã có việc làm, có người yêu, có tiền giúp mẹ để mẹ đỡ vất vả, và có những kế hoạch tương lai…
***********
Ngày đó mình chuyên phải ghi chép các câu chuyện kể của nó, ghi chép buổi khám bệnh, phân tích và ghi chép các loại test tâm lý, tranh vẽ nó làm trong buổi tới trị liệu.
Nhưng có lẽ việc mang lại nhiều cảm xúc nhất là phải cùng ông Thầy ngồi nghe nó nói năng bậy bạ, cãi mẹ nó ngay trước mặt các thầy thuốc, mặt nó cứ vênh vênh sao lắm lúc thấy ghét thế chứ. Mà mỗi lần như vậy, mẹ nó toàn ngồi lặng lẽ khóc.
Vào buổi trị liệu thứ ba, Thầy của mình hỏi, vậy thế cháu nghĩ thế nào về việc mẹ vừa phải đi làm việc vất vả, vừa nuôi ba chị em cháu. Lúc đó nó bảo, đó là việc của mẹ, mẹ sinh ra con, mẹ phải nuôi con đơn giản vậy thôi ông à.
Cả Thầy, cả mình đều lặng đi, sau buổi khám, trị liệu, Thầy bảo thôi chắc mình cũng không làm được gì nhiều cho nó cô ạ. Tôi sẽ nói bên thư kí và nhân viên xã hội tìm trường nội trú cho nó, tách nó ra cho mẹ nó đỡ khổ và hai đứa em nó đỡ bị ảnh hưởng… Chỉ hi vọng khi lớn lên chút nữa nó sẽ biết nghĩ hơn…
Quyết định là thế, nhưng tối về ông ấy nghĩ lại, ông ấy viết cho mình cái mail, nói tôi nghĩ tôi sẽ nhận nó thêm hết ba tháng, rồi để qua hè, nếu nó không thay đổi thì ta hãy tính chuyện gửi nó đi nội trú vì dù sao vẫn nghĩ đến những gì chúng ta đã trao đổi chiều nay, cô có vẻ thương nó quá à .
Là bởi vì, buổi chiều hôm đó hai thầy trò có nói chuyện đến người bố, mình hỏi Thầy nghĩ thế nào về việc cả gia đình này không có ai nhắc chút nào đến người bố hết và mình bày tỏ lòng thương xót nó với Thầy.
Vậy là chiến lược buổi khám tiếp đó sẽ nói chuyện đến ông bố. Khi nghe nhắc tới, đứa bé hét lên, tại bà ấy hết, vì bà ấy mà tôi không hề có bố trên đời, rồi chạy ra khỏi phòng khám ngồi bên cửa nhất định không vào nữa.
Thầy bảo mình ra ngồi canh chừng nó còn thầy nói chuyện với bà mẹ. Mình ngồi cạnh, cũng không biết nói gì trước nỗi khổ đau của một đứa trẻ. Rồi khoảng 15′ sau nó bắt đầu kể, là bố ở nhà chỉ là bố của hai đứa em, bố thật của nó đã bỏ nó với mẹ nó từ lúc nó còn chưa sinh ra… Và mẹ nó không bao giờ nhắc tới, không có chút kỉ niệm, không có bất kì hình ảnh nào …
Buổi sau, hai thầy trò quyết định đề cập đến các kỉ niệm của ông bố đẻ.
Lúc đó bà mẹ mới kể, là bà có giữ khá nhiều thư từ, kỉ niệm tình yêu, bà cũng biết vì sao ông bố đẻ phải bỏ đi, bà cũng có liên lạc với ông đó khi sinh con, ông bố đẻ thực ra lâu lâu cũng có gửi chút tiền để bà nuôi con.
Sau này bà lấy chồng mới, thì quyết định cắt đứt hết liên lạc với ông đó. Lúc đó đứa bé cũng đã gần 2 tuổi, bà quyết định giấu hết mọi chuyện quá khứ, chôn chặt trong lòng không bao giờ đề cập tới.
Bà cũng cho biết ông bố đã có gia đình riêng, sống khá yên ổn…
Ông Thầy mình hỏi cô bé, thế cháu có muốn xem và giữ các kỉ niệm của bố không ?
Nó bảo không, trời ơi tôi ghét hết tất cả các người, ông hãy nói bà nhân viên xã hội tìm giúp tôi trường nội trú đi, coi như từ hôm nay tôi không có bố mẹ, không có gia đình, tôi muốn quên hết, quên hết…Rồi nó lăn ra khóc lóc ầm ĩ, nó cào cấu mặt, nó bảo nhất quyết không quay về nhà nữa…
Ông Thầy mình bảo, vậy thôi tôi sẽ cho cháu qua một gia đình đón tiếp ở tạm từ nay đến hè, đổi lại cháu phải quay lại trường học, sau đó chúng ta sẽ bàn tiếp.
Đứa bé qua nhà đón tiếp tạm thời ở, mình với cô nhân viên xã hội có qua thăm mỗi tháng vài lần, nó luôn từ chối các cuộc điện thoại của mẹ nó.
Một hôm cùng đi dạo ở vườn, nó bảo mình, chị ơi em không có tình yêu của ai hết, em thật cô đơn, bây giờ em cũng không biết quyết định thế nào, nhìn ai có gia đình, nhìn đứa bạn nào được yêu thương em cũng đều ghen tức hết…vậy nên trong lòng em lúc nào cũng có ngọn lửa, làm em muốn đập phá tất cả…. trời ơi sao em khổ quá chị ơi…
Mình cầm tay nó bảo, mẹ chắc vẫn thương em, có thể chỉ là có thể có chút sai lầm trong cách yêu thương đó thôi. Có thể bà ý muốn bảo vệ em, muốn giữ em vậy đó…
Nói thật lòng là hồi đó mình chỉ lo sợ nó tự tử hoặc làm điều gì dại dột vì cô đơn quá nên gặp nó là chỉ muốn nói chuyện với nó cho nó đỡ buồn thôi nên lắm lúc rất huyên thuyên….
Rồi đến trước kì hè, đứa trẻ thông qua cô nhân viên xã hội tỏ ý muốn gặp lại ông Thầy mình để tiếp tục được trị liệu. Rồi đến hè thì nó về nhà ở.
Một hôm nó nói, chắc mọi người đều ngạc nhiên vì quyết định của cháu phải không ?
Thầy bảo cũng có tý ngạc nhiên thật.
Nó kể, là bởi vì một lần ở nhà đón tiếp tạm thời cháu bị ốm, lúc đó cháu nằm nghĩ, nhớ tới những kỉ niệm hồi còn bé, mỗi lần ốm đều được mẹ ôm trong lòng, mẹ thức dậy hàng đêm để xem cháu thế nào, mẹ viết thư cho cô giáo xin nghỉ học, mẹ lo lắng cho cháu lắm…
Rồi sau này khi có em, mỗi lần cháu ốm, em cháu đều nằm cạnh để ôm cho cháu đỡ sợ…
Rồi có hôm ngày lễ các bạn về nhà hết, chỉ còn vài đứa không có gia đình ở lại nhà đón tiếp đó thôi, cháu tự nhiên cảm thấy buồn lắm cô với bác à.
Cháu nghĩ tới mẹ, mỗi lần được nghỉ lễ, mẹ đều làm rất nhiều loại bánh thơm, mà luôn làm đúng loại cháu thích mới kì chứ, kệ hai đứa kia có thích hay không hihi …
Rồi có lần, học về giới tính, học về việc có em bé đó, mới hiểu là mẹ có cháu lúc còn rất trẻ, mẹ không thể biết được hết là nên làm thế nào, nghĩ thương mẹ chảy nước mắt đó dù trong lòng lúc đó vẫn ghét mẹ lắm…
Rồi có lần đi xem phim với bạn, thấy có người cũng đã từng ghét cha mẹ như cháu, trời ơi nhìn người đó cư xử thấy phát khùng luôn, xem phim về rồi cháu mới nhìn lại mình, thấy mình cũng xấu tính quá trời…
Rồi…..
………………………..
Vậy là cháu quyết định về với mẹ….
***********************
Rồi trong suốt cả năm trời, cách hai tuần đứa trẻ đến trị liệu một lần, lần nào cũng có chuyện để kể. Và dần dần trong câu chuyện của nó bắt đầu có những niềm vui sống…
Rồi nó bắt đầu lục lọi và gìn giữ những đồ kỉ niệm, những bức thư tình yêu của bố nó. Nó bắt đầu học cách chia sẻ với mẹ, nó bắt đầu công nhận hai đứa em, nó bắt đầu tính chuyện học nghề gì…..
Một hôm ông Thầy mình bảo, tôi với cô chắc chuẩn bị chia tay nó rồi đó, khi câu chuyện của nó đã có nhiều niềm vui, bắt đầu có tình yêu, bắt đầu cảm thấy được yêu thương, là lúc nó không còn cần chúng ta nữa, tự nó sẽ biết sống thế nào…
Hôm Thầy nói lời nhận xét này trong buổi trị liệu, mẹ nó oà khóc, nó cứ nắm tay mẹ bảo trời ơi điên à điên à, thấy con như vậy phải cười chứ…Nhìn nó lấy khăn mùi xoa đưa mẹ lau nước mắt, thấy đầy tình yêu thương thật là mình cũng chảy nước mắt…
Rồi cũng đến ngày chia tay nhau, Thầy mình bảo chúc cháu vững bước trên đường đời, và hãy giữ lấy tình yêu dù chỉ có chút xíu, chút xíu cũng phải giữ nghe cháu …
Rồi Thầy nói bà mẹ, rằng chắc bà cũng biết nên làm gì rồi đúng không, bà hãy cho con gái bà NGÔI NHÀ TÌNH YÊU thay vì giấu diếm, chịu đựng, thay vì nghĩ vậy là bảo vệ con, thì cần tìm hiểu, nghĩ xem con mình cần gì bà ơi.
Rồi năm tháng qua đi, mình cũng chỉ nhớ đến nó khi cần nghĩ tới các ca lâm sàng khi viết thứ gì đó hoặc cần giải quyết ca bệnh nào đó…, để đến ngày thứ bẩy vừa rồi mình nhận được món quà đẹp như vậy đó.
Hồi đó nó nhất định không muốn gọi tên mình, nó bảo trời tên gì mà khó gọi, làm khổ người khác không à. Thôi cháu chỉ gọi cô là Anne, và đến bây giờ nó vẫn gọi là Anne.
Nó bảo lâu lâu em vẫn nghĩ đến Anne đó, mà cũng có lần qua trung tâm trị liệu, nghe nói Giáo sư B đã nghỉ hưu, bị bệnh rồi mất rồi, còn Anne thì cũng đã kết thúc thực tập từ lâu, người ta không có quyền cho điện thoại của Anne nên em đành chịu thôi.
Nó bảo giờ Anne chắc vui vì thấy em thế này lắm nhỉ, nghĩ tới hồi đó sao em khùng quá trời….
Tiếc là Thầy mình không còn để chia sẻ niềm vui này,
Sáng nay ngủ dậy thấy nhiều người nhắc đến ngày tình yêu, mình nghĩ nên chia sẻ với các bạn câu chuyện này dù đối với riêng mình thì cái ngày này chỉ là để phát triển thương mại (mọi người cứ vui vẻ tận hưởng ngày tình yêu đi nhé đừng bị ảnh hưởng bởi suy nghĩ của mình hị hị).
Vì mình cũng nghĩ như Thầy mình và bao nhiêu người khác, là mỗi đứa trẻ, mỗi con người đều cần NGÔI NHÀ TÌNH YÊU, dù lớn, dù nhỏ, dù chỉ có chút xíu cũng vẫn cần, rất cần…
(Cái hình đi chơi với cô bạn rất thân, rất yêu thương gia đình… Nhớ bạn quá Phan Thi Minh Nguyet, sáng ngủ dậy nghĩ tới Nguyệt đó Nguyệt ơi)

10 thoughts on “Ngôi nhà tình yêu

  1. Nguyễn Lan Hải

    Cứ nói mộc mạc thế này đi Nguyễn Thu Hằng: khi đọc stt này, mình sụt sà sụt sịt, xỉ mũi rồi chùi tay vào gấu quần… Nhiều cảm xúc lắm. Cảm ơn bạn.

    1. Nguyễn Thu Hằng

      Nguyễn Lan Hải chị ơi em cám ơn sự đồng cảm của chị thật nhiều. Em ngồi viết lại câu chuyện, vừa suy nghĩ để lược bớt thông tin riêng tư, vừa nước mắt chảy tràn trề lâu lâu phải lau đấy chị vì nghĩ đến những đứa bé như thế này chị ạ.

  2. Nguyễn Lan Hải

    Nguyễn Thu Hằng Thực ra sâu trong lòng mỗi người, đâu đó vẫn có đứa bé nổi loạn thời thơ ấu đang ân hận, thương cha xót mẹ. Tiếp tục hồi tưởng rồi viết cho bọn mình đọc với nhé?

  3. Nguyễn Thu Hằng

    Nguyễn Lan Hải dạ chị, lâu lâu nhớ ra chuyện gì thì em sẽ viết ạ. Chị tóm lại một câu rất hay chị ạ.

  4. Oanh Nguyen Thi

    Hình dung cuộc sống trên trái đất này như một ngôi nhà được xây bằng những mảnh ghép khác nhau. Nếu càng có nhiều người góp vào những mảnh ghép tuyệt vời của tình thương yêu và lòng nhân ái, ngôi nhà sẽ càng trở nên đẹp hơn. Mong sao trong đời luôn gặp được những mảnh ghép như của Nguyễn Thu Hằng thế này! Yêu lắm bạn mình ạ

    1. Nguyễn Thu Hằng

      Cám ơn Oanh nhiều, dù thế nào thì chúng mình cũng vẫn bền bỉ ghép ngôi nhà tình yêu nha Oanh

  5. Hồ Hương

    “xỉ mũi rồi chùi tay vào gấu quần” 😛 😛 😛
    Cháu đang xúc động vì câu chuyện của cô Nguyễn Thu Hằng thì bật cười vì cái sự “ẹ” của cô Nguyễn Lan Hải :)))

  6. Nguyễn Lan Hải

    Thế hồi nhỏ cô nàng Hồ Hương chưa bao giờ khóc kiểu ấy hay sao?! Khì khì.

Comments are closed.