Nguồn: An An (Cành Mai Trao Ai)

      12 Comments on Nguồn: An An (Cành Mai Trao Ai)

Nguồn: An An (Cành Mai Trao Ai)
Đã nhích thêm được 1cm :3
Sáng nay là lịch quay lại để xem kết quả. Ngồi trong xe đi đến bệnh viện, cả hai anh chị đều im lặng, không ai nói với ai một câu nào. Lòng bàn tay chị ướt đẫm mồ hôi, những lúc lo lắng bồn chồn chị thường hay bị như thế. Chị thầm cầu mong trong lòng rằng khi đến đó, bác sĩ sẽ nói với giọng nhẹ tênh, giống như:
“À, cả hai vợ chồng đều khỏe mạnh, chỉ là con cái chưa đến thôi.”
“Sớm muộn gì hai người cũng sẽ có thôi, không phải lo đâu.”
Đúng rồi, giống như thế. Chị chỉ cầu mong điều như thế.
“-Chào anh chị. Mời anh chị ngồi.”
“-Vâng. Chào bác sĩ. Chúng em là cặp vợ chồng hiếm muộn hôm trước đã đến đây, hôm nay đến để nhận kết quả ạ.”
Bước ra khỏi phòng khám, chân chị trĩu nặng như đeo đá. Rồi chị nhìn thấy đủ thể loại người, đủ mọi loại gương mặt trước mắt. Có người đau buồn, khóc lóc. Có người giận dữ, tức tối với người đi bên cạnh. Có người chửa bụng to vượt mặt, thỉnh thoảng xoa xoa bụng, ánh nhìn thoáng mãn nguyện và hạnh phúc. Có lẽ, một ngày nào đó chị sẽ được như thế?
Anh Quý trầm ngâm, không nói tiếng nào. Nhưng chị biết anh đang thất vọng lắm. Đến tận lúc ngồi vào xe ô tô, đóng kín cửa lại, chị mới bật khóc. Những giọt nước mắt đau đớn cứ thế trào ra. Vai chị rung lên bần bật. Rồi anh ôm chị. Cái ôm siết thay cho nỗi đau của hai người.
“-Em vô dụng lắm phải không anh? Điều người phụ nữ nào cũng làm được thì chỉ có em không làm được…” chị nấc nghẹn.
“-Không sao. Mình có thể thụ tinh nhân tạo được mà, đâu phải vô vọng.”
Anh chỉ biết nói có từng ấy, rồi im lặng. Lời bác sĩ nói cứ đeo bám tâm trí anh, còn với chị, nó như một đòn giáng mạnh. Anh khỏe mạnh, không vấn đề gì cả. Vậy thì vấn đề nằm ở chị. Niêm mạc tử cung quá mỏng dẫn đến khó thụ thai. Mà kể cả có thai cũng khó lòng giữ được đứa con. Chị nhớ lại lời mắng bóng gió của mẹ chồng, “loại không biết đẻ”, từng chữ đau đến xé lòng.
Chị về nhà, nằm vật ra giường, chẳng thiết tha gì nữa. Còn anh thì chắc đã gọi đám bạn đi uống rượu để giải sầu. Nằm một mình trong căn phòng yên lặng, trong đầu chị cứ xoay mòng mòng về cái chữ “không biết đẻ”. Thực ra, đã từ lâu lắm rồi mà chẳng biết là bắt đầu từ khi nào, chị ghê sợ ba từ ấy, đó cũng chính là lí do khiến chị chần chừ không muốn đi khám. Kể từ sau gần hai năm anh chị cưới nhau mà thấy chị vẫn chưa có bầu, mẹ chồng chị, bà Phương đã có ý chửi sau lưng. Chị biết, làm thinh không nói. Đến bây giờ thì cả bố mẹ chồng đều đay nghiến mấy cái từ ấy một cách công khai. Mấy lần ức quá chị định phản pháo lại, nhưng cứ nghĩ đến hòa khí gia đình lại thôi. Nghĩ đến chồng, ngay cả bản thân anh cũng hứng chịu áp lực từ chính gia đình mình, lại còn phải cố gắng bảo vệ chị, chị lại nuốt nước mắt vào trong.
Đời người phụ nữ, ai chẳng yêu cái thiên chức làm mẹ. Còn với chị, sao mà cái thiên chức ấy xa vời đến thế? Nước mắt cứ lặng lẽ ngập mi, chị cũng chẳng buồn lau, co mình trên chiếc giường lớn, yếu đuối đến cùng cực.
Đến tối muộn, anh vẫn chưa về, căn nhà im ắng, chỉ có mình chị. Chị cố nhắm mắt để trôi vào giấc ngủ. Ngủ đi, ngủ đi. Ngủ rồi sẽ tỉnh dậy mà cười với ngày mới “A! Hôm qua chỉ là một cơn ác mộng tồi tệ.”
Sáng, chị tỉnh giấc. Chăn đã đắp tự bao giờ. Anh ngủ ở bên cạnh, nhưng quay lưng về phía chị, nồng mùi rượu. Chị lật chăn bước vào phòng tắm. Đôi mắt sưng húp, gương mặt nhợt nhạt trong gương tố cáo một ngày dài chị vừa trải qua. Thực tế vẫn là thực tế. Thế thôi.
Chị thay quần áo, ăn tạm bát cơm, nấu canh giải rượu cho anh, để trên bếp rồi đi làm.

12 thoughts on “Nguồn: An An (Cành Mai Trao Ai)

    1. Ngọc Diệp

      Nắng dịu trời tháng sáu nhé c,c vào lại fb c An kéo xuống là có đoạn đầu nha

  1. Phương Thảo

    c ơi. cái kết truyện trước của c nó nhạt quá. kiểu hụt hẫng ý ạ. k ngờ n nhanh vậy luôn nên lần này e chưa dám đọc. mong k như lần trc c nhé

Comments are closed.