Mình vốn hay kể những chuyện buồn hoặc hơi buồn

Mình vốn hay kể những chuyện buồn hoặc hơi buồn, hôm nay muốn kể cho các bạn nghe một câu chuyện vui.
Mình rất thích bài thơ “Gần nhau” (mình cóp lại dưới đây) và chép trong sổ thơ từ ngày còn rất trẻ. Sau này lâu lâu vẫn giở ra đọc lại để nhắc nhở mình đừng sống quá lâu với tâm hồn cũ kĩ,…
Năm vừa rồi nhận được những lời tâm tình của một bạn gái trẻ. Bạn ấy mới gần ba mươi thôi nhưng cuộc sống đã chớm mệt mỏi rồi. Bạn kể bạn có mối tình rất đẹp, có thằng bé con vài tuổi rồi cũng khoẻ mạnh vui vẻ, hai vợ chồng đều có công việc làm tốt, cuộc sống có thể nói là yên ổn và đầy đủ….
Nhưng rồi đến một ngày, chồng bạn ấy luôn tỏ ra chán chường với cuộc sống chung, anh bắt đầu chơi bời bạn bè và có nhiều thú vui ở bên ngoài gia đình kiểu như đua xe, chơi nhạc, chơi thể thao, lúc đầu còn rủ rê vợ chơi cùng, sau chán chả rủ nữa vì bạn gái không mấy khi vui vẻ tham gia…
Và thế là trong nhà bắt đầu có giận hờn, trách móc, chán chường nhau, có lúc chả ai muốn nhìn mặt ai nữa, tối đến mỗi “thằng” một cái điện thoại…
Viết thư cho mình, bạn ấy bảo, chị ơi chị hãy giúp em đi, giờ lòng em không vui không buồn, không hứng khởi với cái gì, ngoài con em ra, em chẳng có niềm vui sống nào, em sắp mất gia đình rồi…
Trao đổi qua lại, mình thấy bạn gái có nhiều cái dở, trong đó cái dở nhất có thể kể, là bạn ấy luôn quá chỉn chu trong cuộc sống. Con cái, nhà cửa, đối nội đối ngoại, công việc…luôn luôn phải chuẩn, phải theo đúng nguyên tắc của bạn ấy.
Nhiều nguyên tắc quá, chỉn chu quá, đến mức có lần mình đã từng muốn “lơ” bạn ấy đi vì đọc những gì bạn viết có lúc cảm thấy ngột ngạt ghê lắm…
Rồi có lần mình hỏi, thế em có nhớ là em mất niềm vui sống từ lúc nào không ? Thì bạn bảo em cũng không biết nữa chị ơi.
Suy nghĩ một thời gian thì bạn ấy kể, khi cuộc sống gia đình đầy đủ, viên mãn, tự nhiên em chẳng còn muốn gì nữa chị ơi, em đã đánh mất một phần con người thiếu nữ của em, những giấc mơ khám phá đó đây của em, niềm vui sống của em, những ước vọng trong nghề nghiên cứu khoa học của em, những thú vui của em…trước kia mỗi tuần em đọc mấy cuốn truyện và sách nghề nghiệp, em mê phim ảnh, em ham tìm hiểu, em có nhiều bạn bè, nhiều năng lượng sống…. giờ có mỗi cuốn sách giáo dục con mãi chả đọc xong, bạn bè rời xa dần, chồng em rủ đi chơi em cũng không muốn vì có nhiều việc phải làm ở nhà…
Rồi đến một ngày, bạn ấy bảo trời ơi hôm trước em vạch lại con đường đời mà em đã từng đi qua như chị gợi ý, em thấy mình mòn mỏi đi quá nhiều chị ơi, em còn tự thấy chán bản thân em nữa huống chi là chồng em….giờ em sẽ thay đổi chị ạ…..
Và thế là bạn ấy đã “bơ” mình đi trong suốt gần cả năm trời…
Hôm trước tết, bạn ấy gửi cho mình một bức ảnh đeo cái ba lô to đùng, đang đứng trên đỉnh núi xa xôi, đầy tuyết trắng với lời nhắn “chị ơi em nghĩ là em đã tìm lại được chính mình, em vui quá chị ạ, bọn em đã làm lành với nhau xong rồi, chị vui với em đi chị …”
Ừ, vui với em nhiều, chia sẻ cùng em cái hình khoác ba lô đi chơi…
**************
Anh luôn luôn khám phá ở nơi em
Những cái mới – như buổi đầu chớm hé
Tóc em, mắt em, bàn tay em nhỏ bé
Và cái chấm màu nâu phía bên trái miệng cười
Làn da em mang hương tuyết, nắng trời
Mái tóc mùa xuân – đôi môi mùa hạ
Bàn tay mùa thu, êm dịu quá
Miệng em cười ấm áp tháng ngày đông
Đôi mắt em trời tháng chín gương trong
Soi thấu lòng anh, mang hình anh lặng lẽ
Anh luôn luôn khám phá ở nơi em
Những cái mới – như buổi đầu chớm hé
Anh soi đời anh trong đời em tuơi trẻ
Lòng rộn vui sau những lúc ưu phiền
Và đêm buông… trong giấc ngủ êm đềm
Em vẫn vì anh mà nồng nàn hơi thở
Chăm sóc anh qua đêm dài trăn trở
Em là nơi không ngủ của hồn anh.
( Johannes-Robert-Becher
Bản dịch của Quang Chiến)